Gác xép

[ Chuyện nhà Ngoại ] P5 – MƯA

Miền Trung mưa nhiều lắm, mưa ngập đường ngập xá, mưa trắng đất trắng trời. Và mùa đông năm ngoái, bà ngoại tôi cũng qua đời trong một cơn mưa.

Thời điểm đó miền Trung chìm trong lũ lụt triền miên, 5 cơn bão lớn liên tục chọn tỉnh nhà làm nơi càn quét: nhà cửa, hoa màu lẫn gia súc tan hoang. Ấy vậy mà lúc đó Sài Gòn bói giọt mưa không có, cảm giác nghe về Miền Trung tuy xót xa nhưng lại rất mơ hồ.

Nỗi niềm về nơi chôn nhau cắt rốn chỉ hữu hình ngày gia đình điện báo: ” Bà ngoại trợt té gãy chân rồi con ạ “. ……….Buồn và lo lắm nhưng nào thể về ngay, đó là chưa kể chỉ ít lâu sau đã đến ngày giáp năm ông nội.

“Ngoại ơi, ráng chờ con ít bữa “
………..
Nhưng rồi vẻn vẹn mấy ngày sau bà đã trút hơi thở cuối cùng 
…………. 
Khi nhận được tin, tôi ngồi khóc giữa công ty như một đứa trẻ . Lần thứ ba rồi, lần thứ ba trong ba năm liên tiếp phải tiễn một người thân nhất về bên kia thế giới.

Đường về quê nhòe nhoẹt nước, đặc biệt là khi chạy vào địa phận Khánh Hoà những cơn mưa nặng hạt bắt đầu trút xuống mờ cả kính xe . Những hình ảnh loang loáng vụt qua, chẳng rõ là cảnh vật bên đường hay xa xưa kí ức. Miên man nhớ về bà, về lán hàng rong, về những dây mực cay hay được dúi cho những khi còn nhỏ tuổi.

Mưa ngày một lớn hơn, sau 14 tiếng trên xe để về Quy Nhơn tôi quá giang tiếp cô ruột để ra tới Ngoại. Càng đi tình hình ngập lụt lại càng một nặng, đôi lúc tự hỏi nếu không mưa gió như này thì liệu ngoại có gặp chuyện không ! Tiếc là giờ đây câu trả lời là gì thì cũng bằng thừa.

Lễ tang của ngoại diễn ra trong cơn mưa tầm tã không lúc nào ngơi nghỉ, con đường dừa tươi đẹp sau bao trận lũ trở nên cực kì lầy lội, khó đi. Lúc ấy cực nhất là người cậu sống chung nhà với ngoại, lội trong mưa ngập để xẻ ván lót đường vào liên tục mấy ngày nên chân tay bị nước ăn đau nhức vô cùng. Lại tự hỏi một câu: Gió mưa và chuyện của trời, nhưng liệu có cần năm nào cũng mưa muốn tuyệt đường sống người dân như vầy mới được hay không !

Và để trả lời, trời cứ thế mưa không ngớt suốt những ngày sau đó : ngày tiếp khách, lúc di quan, khi hạ huyệt . Thậm chí sau khi đã vào lại Sài Gòn đón lấy cái nắng ráo nơi đô thị, thì sau lưng tôi Miền Trung vẫn cứ mưa .

Ảnh : Minh Hằng Jk

Leave a Reply